Kỷ Đình Xuyên phát bệnh ngất xỉu bên đường được Tùng Nguyệt nhặt về.
Kỷ Đình Xuyên vốn định nhân cơ hội này mà tiến tới, nhưng lại phát hiện dường như trong lòng Tùng Nguyệt đã có bóng hình ai đó. Đã đến nước này, sao cậu có thể lùi bước được!
Kỷ Đình Xuyên: "Để báo đáp ân cứu mạng của anh, em quyết định lấy thân báo đáp!"
Tùng Nguyệt: "Không cần đâu."
Kỷ Đình Xuyên: "Phải cần chứ! Chỉ cần anh đồng ý, em sẵn sàng giặt giũ, nấu cơm, sưởi ấm giường cho anh. Thậm chí người mà anh thương nhớ – bạch nguyệt quang của anh, em cũng có thể tìm ra giúp anh!"
Tùng Nguyệt: "Tôi chưa từng thích ai, làm gì có bạch nguyệt quang?"
Kỷ Đình Xuyên: "Nếu vậy, anh có thể thích em không?"
Tùng Nguyệt luôn lặp đi lặp lại cùng một giấc mơ, trong đó, những ký ức về việc mất đi người thân và những lần chia ly cứ liên tục tái hiện, nhắc nhở cậu rằng tất cả những gì xảy ra ngày hôm nay đều là do cậu mà ra. Chỉ khi ở bên cạnh người đó, anh mới có thể có một giấc ngủ yên bình, không còn mộng mị.
Họ chính là "liều thuốc" dành cho nhau.
forum BÌNH LUẬN (0)